Quay lại

BÀI PHÁT BIỂU CHIA TAY CỦA HỌC SINH KHỐI 12

     Kính thưa quý vị đại biểu!

     Kính thưa quý thầy cô, các bậc phụ huynh cùng toàn thể các bạn học sinh thân mến!

    Vậy là một năm học nữa lại trôi qua,trong lòng mỗi học trò chúng em lại tràn về những cảm xúc, suy tư khó tả. Hôm nay, em rất vinh dự được đứng đây, thay mặt cho 371 bạn học sinh lớp 12 Trường THPT Tứ Sơn bày tỏ những cảm xúc của mình trong giờ phút tạm biệt thiêng liêng này.

     Thưa thầy cô kính yêu của chúng em!

     Mùa thu của 12 năm trước, khi níu tay mẹ đến trường trong ngày đầu tiên đi học, chúng em, những đứa trẻ lên 6 hồn nhiên, không hề biết rằng mùa hè của 12 năm sau chúng em lại phải nghẹn ngào nói lời giã biệt. Ngỡ chỉ như mới ngày hôm qua, hạnh phúc vỡ òa khi chúng em chính thức bước vào cánh cổng này, trở thành học sinh Trường THPT Tứ Sơn yêu dấu. Vậy mà cũng đã 3 năm, quãng thời gian 3 năm chúng em được hưởng trọn vẹn niềm vui dưới mái nhà chung thân thương này.

                  “Ơn thầy soi lối mở đường

            Cho con vững bước dặm trường tương lai”

     Đúng vậy, 3 năm trôi qua, thầy cô dã dẫn dắt và là người luôn đồng hành cùng chúng em trên con đường chinh phục những đỉnh cao của tri thức. Thành tích mà chúng em có được ngày hôm nay chính là công lao to lớn của thầy cô. Nhưng nào đâu chỉ có vậy, thầy cô còn tuyệt vời hơn thế. Người không chỉ làm tròn vai của một giáo viên trên bục giảng mà còn trở thành người cha, người mẹ của chúng em trên co đường đời, dạy cho chúng em cách để nâng nui một đóa hoa, trân trọng một nhành lá, yêu tiếng chim hót mỗi sớm mai ,chỉ cho chúng em giá trị của 1 lời chào, vẻ đẹp của nụ cười, sự ấm áp của đôi bàn tay…. Từ đó mỗi sớm mai đến lớp thấy yêu hơn nụ cười rạng rỡ của bạn bè thầy cô. Dù chúng em buồn hay vui, thầy cô luôn luôn bên cạnh. Khi thất bại hay muốn bỏ cuộc, luôn có bàn tay nồng ấm của thầy cô nâng đỡ chúng em đứng dậy, dạy chúng em biết cách tự chữa lành vết thương…

         Tất cả đã thấm sâu vào mỗi chúng em từng ngày, từng giờ, để hôm nay chúng em có đủ tự tin bước vào một hành trình mới. Thật tự hào khi chúng em được là những đứa con của thầy cô.

       Nhưng thầy cô kính yêu ơi! Biết bao lân những đúa học trò dại dội, vô tâm đã làm thầy cô phiền lòng. Chúng em cúi đầu xin thầy cô tha thứ! Cảm ơn thầy cô rất nhiều vì đã xuất hiện trong cuộc đời của chúng em, cho chúng em được cảm nhận hết những yêu thương vô giá và hơn hết, một vòng tay luôn luôn rộng mở lúc chúng em cần.

     Trong buổi lễ thiêng liêng này, chúng em xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến thầy hiệu trưởng người cha đáng kính của đại gia đình chúng ta. Người đã dành trọn tâm huyết cả cuộc đời cho những thế hệ học trò. Chúng em xin cảm ơn sâu sắc đến  thầy cô, những người đã dìu dắt, không quản vất vả nhọc nhằn lái đò đưa chúng em đến bến bờ của thành công và hạnh phúc. Thầy cô đã dạy cho chúng em bao điều hay lẽ phải, dạy chúng em biết yêu thương và sẻ chia. Cảm ơn thầy cô, người cha người mẹ thứ 2 của chúng em, luôn lăng lẽ âm thâm hi sinh mà không cần sự đáp trả. Công ơn trời bể ấy làm sao chúng em có thể quên.

    Các bạn học sinh 11 thân mến! Anh chị cũng như các em ,đã chứng kiến 2 mùa nắng hạ và mùa nước mắt chia tay của anh chị đi trước, nhưng khi là người trong cuộc mới biết, thật khó nói lên lời. Cảm ơn các em đã kịp đến để chúng ta có khoảng thời gian cùng nhau học tập dưới mái trường thân yêu, hãy cố gắng học tập thật tốt, nỗ lực hết mình và đừng quên yêu thương và chia sẻ thật nhiều…..

      Cuối cùng, bạn thân yêu của tôi ơi! Biết nói gì vào giây phút này đây, mọi khoảnh khắc hiện tại như 1 thước phim quay chậm đưa chúng ta đi hết năm tháng ngây ngô của thời niên thiếu. Biết làm sao khi chúng ta, ai rồi cũng phải trưởng thành, dù yêu đến cháy lòng vẫn không thể sống mãi thời áo trắng hồn nhiên….. Chúng mình đã ở đây, mỗi sớm mai cùng nhau vai gầy gọi nắng những chiều về cùng ngắm chuyến mưa qua! Nhưng kỉ niệm đùa vui, hạnh phúc… những lần cãi vã, giận hờn nhau…. Tất cả những điều ấy đang dần lùi về phía sau. Không thể níu giữ những khoảnh khắc ấy mãi mãi, biết làm sao khi không thể “tắt nắng đi”. Không thể “buộc gió lại”.

     Mái trường thân thương này đã trở thành minh chứng cho tình cảm của chúng ta suốt 3 năm. Nhớ lắm những tháng ngày học trò hồn nhiên, nghịch ngợm và ngây thơ. Khi tiếng ve rộn ràng khắp sân trường là hè về mang theo những nối buồn của hàng ghế đá. Thời gian cứ trôi đi và chúng ta cũng trưởng thành hơn. Xa mái trường, xa thầy cô, xa bạn bè cảm xúc ấy nghẹn lại trong hơi thở mỗi chúng ta.

                       “Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở

                    Khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn”   

     Hồn nhiên vô tư khi mới bước vào trường, mà giờ đây chúng em đã phải nói lời tạm biệt. Nhưng dẫu có đi xa, mái trường này sẽ vẫn mãi là ngôi nhà đầm ấm mà chúng em khao khát trở về, là ngọn gió nâng cánh diều đưa chúng em đến nhữn chân trời mới và cũng là sợi dây níu giữ quãng đời trong trẻo nhất.

     Hôm nay, ngày mai và mãi mãi mai sau, chúng em sẽ không bao giờ quên gia đình nơi mái trường yêu dấu, nơi tràn đầy tình yêu thương của thầy cô, nơi giòn giã tiếng cười của bạn bè, nơi đầy ắp những kỉ niệm của 1 thời học sinh vô cùng đẹp.

     Chúng em biết và luôn biết ơn thầy cô. Công cha nghĩa mẹ ơn thầy chớ quên. Tạm biệt thày cô và mái trường hôm nay. Chúng em xin hứa sẽ tiếp tục học tập, phấn đấu thật tốt, yêu thương thật nhiều và xứng đáng với truyền thống của trường, với niềm tin của cha mẹ và thầy cô trao gửi. Lời cuối chúng em xin kính chúc sức khỏe quý đại biểu, quý thầy cô. Chúc các bạn hoàn thành tốt kì thi sắp tới. Kính chào thầy cô, chúng em sẽ xa một thời gian. Hẹn những nụ cười ngày trở lại

  

          TẠM BIỆT!!!